Bà Rosa, một bà già Do Thái từng bị bắt đến Auschwitz và từng tự vệ (thuật ngữ chú bé Momo mười tuổi – nhân vật tôi – sử dụng chỉ gái điếm) ở phố Blondel, Paris, đã mở một “quán trọ không gia đình dành cho những đứa trẻ sinh ngoài giá thú”, hay nói cách khác là một quán trọ bất hợp pháp nơi các bà các cô làm nghề tự vệ bỏ rơi con cái mình. Cậu bé người Ả rập Momo kể lại cuộc sống của mình ở nhà bà Rosa và tình yêu của cậu dành cho người mẹ duy nhất còn ở lại với mình ấy, một bà già cổ lỗ, to béo, xấu xí và đáng kính mà cậu yêu bằng cả trái tim. Và cậu sẽ ở bên bà cho đến những ngày cuối đời bà.
Mọi thứ đã định sẵn để tạo nên một tình yêu không-thể-có: giữa chú bé Momo và Madame Rosa có hơn nửa thế kỷ tuổi tác và gần một tạ cân nặng, Momo thì nhìn về phía trước cuộc đời còn Madame Rosa chỉ ngoái về quá khứ; thêm vào đó, Momo là người Ả-rập còn Madame Rosa là người Do Thái.
Thế nhưng bạn sẽ nhận ra đây là một câu chuyện tình đẹp như mọi điều không thể khác, một trong những gì kỳ diệu mà chỉ văn chương mới biết cách tạo ra. Nói đúng hơn, chỉ văn chương của một số rất ít nhà văn mới có thể tạo ra. Émile Ajar, tức Romain Gary, ở giai đoạn sáng tạo thứ hai của cuộc đời mình, đã viết nên một kiệt tác nữa không hề thua kém Lời hứa lúc bình minh (1960). Mười năm sau câu chuyện tình yêu giữa hai mẹ con nhà Romain, là câu chuyện về cậu bé Momo với một lời hứa khác khi đứng trước mặt cuộc đời.
Cuộc sống ở trước mặt nhận giải Goncourt năm 1975, đồng thời làm dấy lên một vụ bê bối chưa từng có trong lịch sử giải thưởng danh giá nhất nước Pháp. Bộ phim cùng tên (1977) của đạo diễn Moshé Mizrahi đã đoạt giải Oscar cho phim nước ngoài hay nhất năm 1978, và nữ diễn viên nổi tiếng Simone Signoret trong vai Madame Rosa đã nhận giải César cho diễn xuất năm 1978.
Về tác giả
Romain Gary
tên thật là Romain Kacew, sinh năm 1914 tại Vilnius. Ông đến Pháp vào
năm 14 tuổi và cùng mẹ định cư tại Nice. Sau khi theo học ngành Luật,
ông đăng ký gia nhập không quân Pháp và dự vào đoàn quân của tướng de
Gaulle năm 1940. Ông biết đến thành công đầu tiên trong sự nghiệp viết
lách với cuốn tiểu thuyết đầu tay Giáo dục châu Âu, xuất bản năm 1945.
Cũng trong năm ấy, ông chính thức trở thành nhân viên Bộ Ngoại giao
Pháp. Năm 1948, ông cho xuất bản Phòng thay đồ lớn và năm 1956 nhận giải
Goncourt cho tác phẩm Rễ trời. Năm 1979, vợ Romain Gary qua đời. Các
tác phẩm của ông ra đời sau đó trở nên thấm đẫm nỗi hoang mang về sự suy
tàn và tuổi già: Phía bên kia giới hạn tấm vé của anh không còn giá trị
nữa, Sự thật về phụ nữ, Những cánh diều... Năm 1980, Romain Gary tự vẫn
ở Paris, để lại một chúc thư nêu rõ ông từng ẩn mình dưới cái tên Émile
Ajar để viết các tác phẩm: Kẻ dịu dàng thô kệch, Nỗi u buồn của vua Salomon và Cuộc sống ở trước mặt