Hotline: 028.7301.9778 (8h - 19h, thứ 2 đến thứ 7)
Bạn đang tìm sản phẩm gì?
Đăng nhập tài khoản
Nhập email và mật khẩu của bạn:
Khách hàng mới? Tạo tài khoản
Quên mật khẩu?
Khôi phục mật khẩu
Nhập email của bạn:
Bạn đã nhớ mật khẩu?
Giỏ hàng
| TỔNG TIỀN: | 0₫ |
| Xem giỏ hàng | |
Danh mục sản phẩm
- Sách Khai Tâm phát hành
- Sách mới tuyển chọn
-
Sách theo tác giả
- Tâm linh - Tôn giáo
- Triết học
- Văn học
- Kinh tế - Chính trị
- Lịch sử
- Tâm lý - Nghệ thuật sống
- Văn hóa - Nghệ thuật
- Khoa học
- Y học - Thực dưỡng
- Địa lý - Phong thủy
- Giáo dục - Gia đình
- Kỹ năng thường thức
- Văn phòng phẩm
- Văn hóa phẩm tuyển chọn
- Quà tặng tinh thần
- Sách cũ - Sách lỗi
- Ẩm thực
- Manga - Comic
- Chăm sóc sức khỏe
- Phóng sự - Ký sự - Du ký - Tùy bút
- Xem thêm
- Quay về
- Xem tất cả "Sách theo tác giả"
- -George Ohsawa
- -Krishnamurti
- -Osho
- -Kahlil Gibran
- -Thích Nhất Hạnh
- -Thích Tuệ Sỹ
- -Lê Mạnh Thát
- -Thích Tuyên Hóa
- -Đại sư Tinh Vân
- -Bùi Giáng
- -Phạm Công Thiện
- -Kim Định
- -Nguyễn Duy Cần
- -Nguyễn Hiến Lê
- -Vương Hồng Sển
- -Sơn Nam
- -Hồ Biểu Chánh
- -Toan Ánh
- -Nguyên Phong
- -Nguyễn Tường Bách
- -Đỗ Hồng Ngọc
- -Trịnh Xuân Thuận
- -Tô Hoài
- -Nguyễn Nhật Ánh
- Quay về
- Xem tất cả "Kinh tế - Chính trị"
- -Quản trị & Lãnh đạo
- -Tài chính & Kế toán
- -Tiếp thị & Bán hàng
- -Kỹ năng làm việc
- -Thành tựu kinh doanh
- -Nghiên cứu & Phân tích
- Quay về
- Xem tất cả "Văn phòng phẩm"
- -Bút viết
- -Chuốt chì
- -Bút chì
- -Keo dán
- -Gôm tẩy
- -Bút sáp màu
- -Bút lông màu
- -Văn phòng phẩm
- -Ống cắm bút
- -Dụng cụ văn phòng
- -Dụng cụ học tập
- -Tập-Sổ
- -Túi xách
-
Đảm bảo chất lượng -
Miễn phí vận chuyển -
Mở hộp kiểm tra nhận hàng
Bạn đang tìm sản phẩm gì?
-20%
OFF
OFF
Khu Vườn Bí Mật - Frances Hodgson Burnett
Tình trạng: Còn hàng Thương hiệu: Nhã Nam- Dịch giả: Nguyễn Tuấn Khanh
- Hình thức bìa: Bìa mềm
- Nhà xuất bản: NXB Văn Học
- Trọng lượng: 370
- Tác giả: Frances Hodgson Burnett
- Công ty phát hành: Nhã Nam
- Năm xuất bản: 2026
- Số trang: 324
- Khổ sách: 15 x 24 cm
Chính sách bán hàng
Cam kết 100% chính hãng
Miễn phí giao hàng từ 250k (nội thành HCM), và từ 500k (ngoại thành HCM và tỉnh)
Hỗ trợ từ thứ 2 đến thứ 7 (8h - 18h)
Thông tin thêm
Hoàn tiền
111%
nếu hàng giả
Mở hộp
kiểm tra
nhận hàng
Đổi trả trong
7 ngày
THƯỜNG ĐƯỢC MUA CÙNG
Mô tả sản phẩm
Cuốn sách là tác phẩm nổi tiếng nhất của Frances Burnett, ra đời cách đây hơn một thế kỷ, mang cảm hứng lãng mạn của thời đại mà bà đã sống nhưng vẫn sống động với thời gian bởi những giá trị thuần khiết về ngôn ngữ và tình cảm.
-----------------------------
"Khi Mary Lennox được gửi tối Trang viên Misselthwaite để sống với bác của nó, mọi người đều bảo rằng nó là đứa trẻ khó coi nhất mà họ từng thấy. Quả cũng không ngoa. Con bé có khuôn mặt mỏng dính, thân hình gầy gò, mái tóc sáng màu lơ thơ, lại còn hay gắt gỏng. Tóc nó vàng hoe, mặt cũng vàng ệch bởi nó sinh ra ở Ấn Độ và thường xuyên ốm đau, không chứng nọ thì tật kia. Cha nó từng có một chân trong chính phủ Anh, ông ta lúc nào cũng bận rộn lại thường đau yếu. Còn mẹ nó đẹp mê hồn, bà chỉ ưa tham dự các buổi tiệc tùng, thích tiêu khiển với những con người vui tươi, hạnh phúc. Bà chẳng hề muốn có một đứa ocn gái nhỏ, cho nên khi Mary vừa ra đời bèn giao nó ngay cho một Ayah chăm sóc, và cô này được nhắc nhở rằng nếu muốn làm vui lòng Memsahib thì cô phải lo sao cho đứa bé càng khuất mắt bà càng tốt. Chính vì thế, khi còn là đứa bé sơ sinh ốm nhóc, quấy quả và xấu xí, nó đã bị xa lánh rôi. Đến khi chập chững biết đi, nó cũng bị xa lánh. Nó không sao nhớ nổi một cái gì thân thiết ngoài khuôn mặt Ayah đen nhỏm của nó cùng dăm ba người đầy tớ bản địa khác. Họ luôn luôn vâng lời nó, mang tới cho nó mọi thứ, bởi vì Memsahib sẽ nổi giận nếu bà bị tiếng khóc của nó làm phiền. Mới sáu tuổi thôi mà nó đã ngạo ngược, ích kỷ. Cô gia sư người Anh đến dạy nó đọc và viết ghét nó đến nỗi cô ta vắng mặt ba tháng liền, rồi khi các gia sư khác đến thế chỗ thì họ cũng dạy bữa đực bữa cái, may ra chỉ hơn cô giáo ban đầu tí chút. Thế nên, nếu Mary không thực sự muốn đọc sách thì nó cũng chẳng thèm học chữa của các cô làm gì.
Khi con bé lên chín tuổi, vào một buổi sáng nóng như thiêu đốt, nó thức dậy với cảm giác vô cùng bực bội, rồi càng bực bội hơn nữa khi thấy người đầy tớ đứng ngay cạnh giường mà không phải là Ayah của nó.- Cô đến đây làm gì? - Nó hỏi người phụ nữ lạ mặt - Tôi không khiến cô ở đây. Trả Ayah cho tôi.
Cô gái nọ rỏ ra hốt hoảng, vậy nhưng cô ta chỉ lắp bắp rằng Ayah không thể tới được. Con bé liền đùng đùng nổi giận, nó đấm đá cô hầu túi bụi. Cô ta chỉ càng thêm kinh hoàng, miệgn vẫn lặp đi lặp lại rằng Ayah không thể tới hầu hạ Misse Sahib được.
Buổi sáng hôm đó có một vẻ gì thật bí ẩn. Chẳng ai động chân tay theo cái trật tự vốn đã đều đặn thường ngày, dường như cả mấy người đầy tớ địa phương cũng lặn mất tăm. Không ai nói gì với ai, cả Ayah của nó cũng không tới. Nó đã bị bỏ rơi suốt buổi sáng và cuối cùng đành phải thơ thẩn bước ra vườn, lủi thủi chơi một mình dưới tàn cây gần hàng hiên. Nó giả bộ đang trồng một luống hoa bằng cách cắm mấy bông dâm bụt đỏ to tướng vào các đống đất nhỏ, và mỗi lúc thêm tức tối, miệng lẩm bẩm những câu nó sẽ nói với Saidie khi cô quay về..."
-----------------------------
"Khi Mary Lennox được gửi tối Trang viên Misselthwaite để sống với bác của nó, mọi người đều bảo rằng nó là đứa trẻ khó coi nhất mà họ từng thấy. Quả cũng không ngoa. Con bé có khuôn mặt mỏng dính, thân hình gầy gò, mái tóc sáng màu lơ thơ, lại còn hay gắt gỏng. Tóc nó vàng hoe, mặt cũng vàng ệch bởi nó sinh ra ở Ấn Độ và thường xuyên ốm đau, không chứng nọ thì tật kia. Cha nó từng có một chân trong chính phủ Anh, ông ta lúc nào cũng bận rộn lại thường đau yếu. Còn mẹ nó đẹp mê hồn, bà chỉ ưa tham dự các buổi tiệc tùng, thích tiêu khiển với những con người vui tươi, hạnh phúc. Bà chẳng hề muốn có một đứa ocn gái nhỏ, cho nên khi Mary vừa ra đời bèn giao nó ngay cho một Ayah chăm sóc, và cô này được nhắc nhở rằng nếu muốn làm vui lòng Memsahib thì cô phải lo sao cho đứa bé càng khuất mắt bà càng tốt. Chính vì thế, khi còn là đứa bé sơ sinh ốm nhóc, quấy quả và xấu xí, nó đã bị xa lánh rôi. Đến khi chập chững biết đi, nó cũng bị xa lánh. Nó không sao nhớ nổi một cái gì thân thiết ngoài khuôn mặt Ayah đen nhỏm của nó cùng dăm ba người đầy tớ bản địa khác. Họ luôn luôn vâng lời nó, mang tới cho nó mọi thứ, bởi vì Memsahib sẽ nổi giận nếu bà bị tiếng khóc của nó làm phiền. Mới sáu tuổi thôi mà nó đã ngạo ngược, ích kỷ. Cô gia sư người Anh đến dạy nó đọc và viết ghét nó đến nỗi cô ta vắng mặt ba tháng liền, rồi khi các gia sư khác đến thế chỗ thì họ cũng dạy bữa đực bữa cái, may ra chỉ hơn cô giáo ban đầu tí chút. Thế nên, nếu Mary không thực sự muốn đọc sách thì nó cũng chẳng thèm học chữa của các cô làm gì.
Khi con bé lên chín tuổi, vào một buổi sáng nóng như thiêu đốt, nó thức dậy với cảm giác vô cùng bực bội, rồi càng bực bội hơn nữa khi thấy người đầy tớ đứng ngay cạnh giường mà không phải là Ayah của nó.- Cô đến đây làm gì? - Nó hỏi người phụ nữ lạ mặt - Tôi không khiến cô ở đây. Trả Ayah cho tôi.
Cô gái nọ rỏ ra hốt hoảng, vậy nhưng cô ta chỉ lắp bắp rằng Ayah không thể tới được. Con bé liền đùng đùng nổi giận, nó đấm đá cô hầu túi bụi. Cô ta chỉ càng thêm kinh hoàng, miệgn vẫn lặp đi lặp lại rằng Ayah không thể tới hầu hạ Misse Sahib được.
Buổi sáng hôm đó có một vẻ gì thật bí ẩn. Chẳng ai động chân tay theo cái trật tự vốn đã đều đặn thường ngày, dường như cả mấy người đầy tớ địa phương cũng lặn mất tăm. Không ai nói gì với ai, cả Ayah của nó cũng không tới. Nó đã bị bỏ rơi suốt buổi sáng và cuối cùng đành phải thơ thẩn bước ra vườn, lủi thủi chơi một mình dưới tàn cây gần hàng hiên. Nó giả bộ đang trồng một luống hoa bằng cách cắm mấy bông dâm bụt đỏ to tướng vào các đống đất nhỏ, và mỗi lúc thêm tức tối, miệng lẩm bẩm những câu nó sẽ nói với Saidie khi cô quay về..."
Báo chí giới thiệu
Say sưa đọc "Khu vườn bí mật"
Afamily - Một cuốn sách không mới nhưng nó đủ hấp dẫn tôi đọc lại tới lần thứ 3. Tôi tìm thấy sự trong trẻo, một "phép màu" có thực qua "Khu vườn bí mật".
Ấy thế, có một câu chuyện dành cho trẻ con, nhắc rất nhiều đến phép màu mà vẫn làm bất cứ người lớn nào cũng phải say sưa đọc. Câu chuyện ấy được viết cách đây trên 100 năm, nhưng những giá trị cũng như sự sâu sắc của nó thì vẫn tồn tại dai dẳng trong lòng người đọc qua nhiều thập kỷ. Đó là câu chuyện về “Khu vườn bí mật” của Frances Hodgson Burnett. Trong một lần dọn dẹp tủ sách, tôi tìm thấy “Khu vườn bí mật” đã ố vàng và bốc mùi ẩm mốc nằm lẫn trong đám sách cũ. Cầm trên tay cuốn sách, lại thấy hiện lên rõ ràng khung cảnh mùa xuân ngọt ngào đương thì con gái, cảnh một khu vườn chan hòa trong ánh nắng và rực rỡ những sắc màu, ngay cả gió cũng thơm hương hoa cỏ, và chim chóc ríu rít chuyền cành, cảnh trẻ thơ vui đùa trong tiếng cười giòn tan, trong trẻo.
Chuyện kể về mary Lennox, một cô bé mồ côi được chuyển đến sống ở trang viên của người bác tại vùng đồng hoang Yorkshire, nước Anh. Từ đây, biết bao nhiêu bí mật thú vị đã được mở ra, làm biến đổi tâm hồn cằn khô và tính tính khó chịu của cô chủ nhỏ ngang ngược. Cô bé ấy phát hiện ra một khu vườn đã bị khóa kín 10 năm, một khu vườn tưởng như đã chết nhưng rồi lại hồi sinh nhờ tình yêu và sự chăm sóc của con người. Cô cũng phát hiện ra người anh họ ốm yếu của mình – Collin, một người cũng ngang ngược và kém thân thiện chẳng khác gì cô ngày trước; phát hiện ra Dickon, cậu bé có khả năng hòa hợp với tất cả muông thú, cỏ cây lẫn con người...
Từ một cô bé cô đơn, Mary đã mở lòng ra với mọi người xung quanh, tất cả chính là nhờ nơi bí ấn diệu kỳ mang tên “khu vườn bí mật” ấy. Không chỉ có Mary mà cuộc sống của những người khác như Collin, ông bác Craven cũng thay đổi theo. Trang viên Misselthwaite từ một nơi ảm đạm, tăm tối, lại như bừng tỉnh sau giấc ngủ dài, căng tràn sức sống.
Bằng một lối viết đầy say mê, Hodgson đưa đến cho người đọc những nét đẹp của thời đại bà, cùng những giá trị đạo đức và tình cảm thanh khiết, thuần phác của con người ngày ấy. Cộng với bối cảnh thấm đẫm chất lãng mạn, người đọc tìm đến “Khu vườn bí mật” để tận hưởng sự thư thái khi đắm mình vào thiên nhiên tươi đẹp và cùng chiêm nghiệm những giá trị của tình bạn, tình yêu, lòng kiên nhẫn, sự tin tưởng...
Tìm đến với “Khu vườn bí mật” để cùng cười trước sự thánh thiện lẫn ngây ngô của con trẻ; để cùng khóc khi cậu bé ốm yếu lúc nào cũng ngỡ mình sẽ chết sớm Collin hét thật to trong khu vườn bí mật: “Tớ sẽ khỏe mạnh! Và tớ sẽ sống mãi mãi!”, cùng hồi hộp và say mê theo bước chân của cô bé Mary đi khám phá khu trang viên rộng lớn, cùng thích thú với Dickon chăm sóc, huấn luyện và chuyện trò với muông thú...
Trên đời này có tồn tại phép màu không? Tôi nghĩ rằng có, dù tôi không còn là trẻ con nữa. Phép màu vẫn xảy ra hàng ngày trong cuộc sống của chúng ta. Ấy là khi ta buồn, có một bờ vai đưa ra để ta gục mặt vào và khóc; Là khi ta vui, có một đôi tai sẵn sàng lắng nghe ta huyên thuyên đủ thứ chuyện trên trời dưới biển; Là khi ta thành công, có một vòng tay ôm ta thật chặt chúc mừng; Là khi ta thất bại, có một cánh tay nâng ta dậy, động viên ta bước tiếp... Vì có tất cả những điều ấy, ta mới có thể sống đến ngày hôm nay và trân trọng cuộc đời này. Ấy chính là thứ phép màu kỳ diệu nhất trên đời, phép màu mang tên: Tình yêu!
Thủy Trần
Nguồn: Báo Đà Nẵng
Afamily - Một cuốn sách không mới nhưng nó đủ hấp dẫn tôi đọc lại tới lần thứ 3. Tôi tìm thấy sự trong trẻo, một "phép màu" có thực qua "Khu vườn bí mật".
Ấy thế, có một câu chuyện dành cho trẻ con, nhắc rất nhiều đến phép màu mà vẫn làm bất cứ người lớn nào cũng phải say sưa đọc. Câu chuyện ấy được viết cách đây trên 100 năm, nhưng những giá trị cũng như sự sâu sắc của nó thì vẫn tồn tại dai dẳng trong lòng người đọc qua nhiều thập kỷ. Đó là câu chuyện về “Khu vườn bí mật” của Frances Hodgson Burnett. Trong một lần dọn dẹp tủ sách, tôi tìm thấy “Khu vườn bí mật” đã ố vàng và bốc mùi ẩm mốc nằm lẫn trong đám sách cũ. Cầm trên tay cuốn sách, lại thấy hiện lên rõ ràng khung cảnh mùa xuân ngọt ngào đương thì con gái, cảnh một khu vườn chan hòa trong ánh nắng và rực rỡ những sắc màu, ngay cả gió cũng thơm hương hoa cỏ, và chim chóc ríu rít chuyền cành, cảnh trẻ thơ vui đùa trong tiếng cười giòn tan, trong trẻo.
Chuyện kể về mary Lennox, một cô bé mồ côi được chuyển đến sống ở trang viên của người bác tại vùng đồng hoang Yorkshire, nước Anh. Từ đây, biết bao nhiêu bí mật thú vị đã được mở ra, làm biến đổi tâm hồn cằn khô và tính tính khó chịu của cô chủ nhỏ ngang ngược. Cô bé ấy phát hiện ra một khu vườn đã bị khóa kín 10 năm, một khu vườn tưởng như đã chết nhưng rồi lại hồi sinh nhờ tình yêu và sự chăm sóc của con người. Cô cũng phát hiện ra người anh họ ốm yếu của mình – Collin, một người cũng ngang ngược và kém thân thiện chẳng khác gì cô ngày trước; phát hiện ra Dickon, cậu bé có khả năng hòa hợp với tất cả muông thú, cỏ cây lẫn con người...
Từ một cô bé cô đơn, Mary đã mở lòng ra với mọi người xung quanh, tất cả chính là nhờ nơi bí ấn diệu kỳ mang tên “khu vườn bí mật” ấy. Không chỉ có Mary mà cuộc sống của những người khác như Collin, ông bác Craven cũng thay đổi theo. Trang viên Misselthwaite từ một nơi ảm đạm, tăm tối, lại như bừng tỉnh sau giấc ngủ dài, căng tràn sức sống.
Bằng một lối viết đầy say mê, Hodgson đưa đến cho người đọc những nét đẹp của thời đại bà, cùng những giá trị đạo đức và tình cảm thanh khiết, thuần phác của con người ngày ấy. Cộng với bối cảnh thấm đẫm chất lãng mạn, người đọc tìm đến “Khu vườn bí mật” để tận hưởng sự thư thái khi đắm mình vào thiên nhiên tươi đẹp và cùng chiêm nghiệm những giá trị của tình bạn, tình yêu, lòng kiên nhẫn, sự tin tưởng...
Tìm đến với “Khu vườn bí mật” để cùng cười trước sự thánh thiện lẫn ngây ngô của con trẻ; để cùng khóc khi cậu bé ốm yếu lúc nào cũng ngỡ mình sẽ chết sớm Collin hét thật to trong khu vườn bí mật: “Tớ sẽ khỏe mạnh! Và tớ sẽ sống mãi mãi!”, cùng hồi hộp và say mê theo bước chân của cô bé Mary đi khám phá khu trang viên rộng lớn, cùng thích thú với Dickon chăm sóc, huấn luyện và chuyện trò với muông thú...
Trên đời này có tồn tại phép màu không? Tôi nghĩ rằng có, dù tôi không còn là trẻ con nữa. Phép màu vẫn xảy ra hàng ngày trong cuộc sống của chúng ta. Ấy là khi ta buồn, có một bờ vai đưa ra để ta gục mặt vào và khóc; Là khi ta vui, có một đôi tai sẵn sàng lắng nghe ta huyên thuyên đủ thứ chuyện trên trời dưới biển; Là khi ta thành công, có một vòng tay ôm ta thật chặt chúc mừng; Là khi ta thất bại, có một cánh tay nâng ta dậy, động viên ta bước tiếp... Vì có tất cả những điều ấy, ta mới có thể sống đến ngày hôm nay và trân trọng cuộc đời này. Ấy chính là thứ phép màu kỳ diệu nhất trên đời, phép màu mang tên: Tình yêu!
Thủy Trần
Nguồn: Báo Đà Nẵng
Sản phẩm thường được mua cùng
Sản phẩm đã xem
Để lại lời nhắn cho chúng tôi
Đăng kí thông tin thành công
Cảm ơn bạn đã để lại thông tin
Chúng tôi sẽ liên hệ với bạn trong thời gian sớm nhất
Thông báo sẽ tự động tắt sau 5 giây...