Orhan Pamuk tiểu thuyết gia đã rất thành công với
Tên tôi là Đỏ,
Pháo đài trắng hay
Cuốn sách đen, nhưng vì là một nhà văn tham vọng, “phổ màu” của ông còn muốn bao trùm rộng lớn hơn nữa, lên chính trị, hội họa cổ điển, những tản văn ngắn, và lên sự đọc.
Những màu khác minh chứng cho tham vọng ấy khá rõ. Cuốn sách là sự nối dài đầy ngoạn mục, những “ngoại truyện” bổ sung cho các tiểu thuyết của ông, những thêm thắt về cảm giác vốn đã huy hoàng trong cuốn hồi ký tuyệt vời Istanbul, và nhất là ở đây, ta được chứng kiến Pamuk trong tư cách một người đọc cự phách; người đọc ấy hào phóng dẫn dắt ta đến với thế giới những tác giả mà ông sùng mộ nhiều chục năm nay: Camus, Flaubert, Dostoyevsky, Nabokov… những thế giới của sự đọc ấy mở rộng nhiều lần đường biên giới của sự viết ký tên Pamuk.
Cảm nhận
“Những màu khác bao gồm nhiều bài viết khác nhau, từ báo chí và từ nhiều nguồn khác, được biên tập lại và đôi khi được viết lại, để làm nên một bức chân dung nhất quán về một văn nhân… Ngoài sự thông minh đầy quyến rũ và những quan sát đầy thông tuệ, Những màu khác còn là kêu gọi chúng ta hãy lùi lại mà suy ngẫm kỹ về những nguyên nhân lịch sử và tâm lý đã dẫn đến những vấn nạn đáng lo của thế giới ngày nay.”
- Roger Kaplan, Washington Post Book World
“Ông là nhà thơ của mê cung những suy tư và tưởng tượng của chính ông, về cái thần kỳ và về cái mập mờ lưỡng nghĩa.”
- Colin Thubron, The New York Review
”Từ Những màu khác vang lên một giọng nói một phần tinh nghịch một phần u tối, cái thực tại soi chiếu trong đó là thực tại mà một con họa mi trong đời thường phải đâm ganh tị.”
- Richard Eder, Los Angeles Times Book Review
Về tác giả

Orhan Pamuk, "một trong những tiếng nói mới mẻ và độc đáo
nhất trong văn chương đương đại" như lời "Independent on Sunday" nhận
xét, đã viết nhiều cuốn sách trong đó có "Pháo Đài Trắng" và "Cuộc Đời
Mới". Năm 2003 ông nhận giải International IMPACT Dublin cho cuốn Tên Tôi Là Đỏ, và năm 2004, Faber ấn hành bản dịch tiếng Anh cuốn Tuyết
của ông, được Margaret Atwood ca ngợi là "cuốn sách không thể thiếu của
thời đại chúng ta". Istanbul, một ghi chép của ông về cuộc sống nơi
thành phố này, đã được đề cử giải Samuel Johnson của BBC4, được Katie
Hickman trong New Statesman gọi là "đẹp đẽ một cách phi thường và siêu
việt". Ông hiện đang sống ở Istanbul.