Arthur Conan Doyle
sinh tại Edinburgh năm 1859 và mất năm 1930. Trong những năm tháng cuộc
đời, ông đã làm được nhiều điều phi thường trong sáng tác cũng như trong
các hoạt động khác. Điều đó đã làm cho ông trở thành một nhân vật lớn
trên toàn thế giới, ngay cả người Pháp cũng đặt cho ông biệt danh "Người
khổng lồ". Ông là cháu của Dickie Doỵle - một nghệ sĩ. Ông đã học phổ
thông ở Stonyhurst, sau đó học y tại đại học Edinburgh. Có lẽ chính vì
phương pháp chuấn đoán bệnh ông đã học được của một giáo sư đã là cho
phương pháp suy luận của nhân vật Sherlock Holmes. Khởi nghiệp ông làm
một bác sĩ ở Southrea, trong những lúc chờ chưa có bệnh nhân, ông đã
viết sách. Thành công trong nghiệp văn chỉ là một mặt của con người đa
tài này. Ông còn là vị cứu tinh của những người kết tội oan, một nhà thể
thao, một thám tử thực, một nhà vật lý và một nhà truyền giáo.
Thành công lớn nhất của ông là đã sáng tạo ra nhân vật Sherlock Holmes,
nhân vật mà hàng triệu triệu độc giả trên thế giới yêu quý. Conal Doyle
đã từng cho Sherlock Holmes chết và ông định kết thúc tác phẩm của mình ở
tập Những cuộc phiêu lưu của Sherlock Holmes. Những
độc giả không muốn nhân vật mà họ yêu quý lại có chết. Họ viết thư đến
Nhà xuất bản, họ đứng hàng giờ trước ngôi nhà ông ở với biểu ngữ mang
dòng chữ "Holmes không thể chết". Các độc giả ăn không
ngon, ngủ không yên vì Holmes không còn. Conan Doyle đã cho nhân vật của
mình sống lại một cách ngoạn mục trong tập Sherlock Holmes trở về, xuất
bản năm 1903. Holmes là hiện thân và kinh nghiệm của Conan Doyle cùng
người bạn của ông bác sĩ Watson. Nhân vật này hầu như không thể thiếu
nếu nhắc đến Sherlock Holmes.
Có lẽ chưa bao giờ
độc giả lại có trong tay những tác phẩm của Conan Doyle viết về Sherlock
Holmes một cách toàn diện, hệ thống và trọn vẹn như lần xuất bản này.
Truyện của Conan Doyle hấp dẫn người đọc không chỉ bởi các tình tiết li
kỳ của vụ án, hay nghiệp vụ phá án tài tình của thám tử Sherlock Holmes
mà còn lôi cuốn người đọc bởi sự phân tích, suy luận, phán đoán đến
tuyệt vời. Chỉ từ hai vết nhăn nhỏ trên cổ tay và vết hằn của gọng kính
để lại hai bên sống mũi, Conan Doyle đã đoán ra người phụ nữ ấy bị cận
và là nhân viên đánh máy. Ông phân tích và cho rằng người thợ may cũng
để lại những dâu vết kiểu ấy nhưng chỉ ở bên tay trái thôi, còn bên kia
là ở cuối ngón cái chứ không phải ở bên tay phải phần rộng nhất. Bạn đọc
sẽ gặp hàng nghìn những phân tích, phán đoán như thế trong từng trang
sách.