Thế giới thường gọi quá trình đô thị hóa của Trung Quốc trong ba mươi năm là một phép màu: những làng chài, làng quê vô danh bỗng hóa thành siêu đô thị chỉ trong nửa đời người. Tạc Liệt Chí đi thẳng vào tâm điểm để giải thiêng kỳ tích ấy. Diêm Liên Khoa đã tiếp nối mạch nguồn cổ đại, truyền thống chí quái, thần thoại và sử ký Trung Hoa để đối thoại trực diện với chủ nghĩa hiện thực. Khẩu hiệu dân giàu trở thành mệnh lệnh thiêng, mọi thứ đạo đức khác phải nhường đường. Các anh hùng của thời đại mới phải chiến đấu để hoàn thành dự án, đạt chỉ tiêu tăng trưởng, thành phố được nâng hạng. Lý tưởng nghèo mà cao đẹp bị lật ngược. Nhân dân lao vào kiếm tiền bằng mọi giá: trộm cắp, lừa đảo, đĩ điếm... Tạc Liệt Chí không chỉ là một tiểu thuyết về sự phát triển thần thoại của đô thị mà còn đặt ra một câu hỏi nhức nhối: chúng ta chấp nhận trả giá gì cho sự phồn vinh?
Trong Tạc Liệt Chí, Diêm Liên Khoa vận dụng một hệ thống thủ pháp kết hợp địa chí giả tưởng, chí quái cổ điển, siêu hư cấu và thần thực chủ nghĩa, tạo nên một mô hình tự sự vừa quen thuộc vừa mới mẻ. Cuốn sách được mở bằng cấu trúc của một biên niên sử địa phương, đầy đủ các mục lịch sử, địa lý, binh bị, nhân vật… nhưng bên dưới lớp hình thức trang trọng đó lại là một tiểu thuyết lớn âm thầm vận hành, cố tình làm lệch trục logic của chính cấu trúc mà nó mô phỏng. Tác giả pha trộn sử liệu, truyền thuyết, chí quái và quan sát xã hội, tạo ra một không gian nơi hiện thực và thần thoại tương tác liên tục. Chính sự giao thoa này giúp ông mô tả những biến đổi vượt khỏi thang đo thông thường của phát triển: gia tốc đô thị hóa, tham vọng quyền lực, cạnh tranh kinh tế, quan hệ giữa con người với con người...
Thông tin về tác giả:
Diêm Liên Khoa, sinh năm 1958, người làng Dao Câu, trấn Điền Hồ, huyện Tung, thành Lạc Dương, tỉnh Hà Nam, Trung Quốc. Ông được mệnh danh là đại sư của chủ nghĩa hiện thực hoang đường, một nhà văn đầy lương tâm, trách nhiệm khi dùng văn học để đối diện với những mặt trái của xã hội, mặt tối của lòng người. Tác phẩm của Diêm Liên Khoa thường gây tranh luận, mỗi lần ông viết một tác phẩm mới là một lần dấy lên dư luận, chấn động văn đàn. Diêm Liên Khoa thường viết về bóng tối, cái chết và sự băng hoại của nhân phẩm nhưng lại hướng con người đến ánh sáng, sự sống và nhân tính. Sách của ông được dịch ra nhiều thứ tiếng, được các nhà phê bình và độc giả trên thế giới đánh giá rất cao.