Mười lăm năm trước, Yoo Jeong từ một cô bé hiền lành, chăm chỉ, ngoan ngoãn đã chịu một cú sốc lớn khiến cuộc đời cô hoàn toàn thay đổi. Sau lần tự tử thứ ba bất thành, cô trót hứa với cô Mônica, là cô ruột và cũng là một nữ tu, phải tới trại giam Seoul để gặp những người tử tù. Tại đây, cô đã gặp Yoon Soo - một kẻ giết người bị kết án tử hình.
Mặc dù rất ghê tởm tội ác của anh ta, nhưng có một điều gì đó trong sâu thẳm tâm hồn người đàn ông này khiến Yoo Jeong chú ý. Cô trở lại thăm anh vào tuần tiếp theo, rồi những tuần tiếp theo nữa... Dần dà, một thứ tình cảm khác lạ đã nhen nhóm lên bên trong họ. Nó như một phép màu quyền năng giúp họ vượt qua những thương tổn, làm thay đổi con người và niềm tin của họ. Cho đến khi cả hai có thể gọi tên mối quan hệ ấy thì chợt nhận ra thời gian hạnh phúc còn lại quá ngắn ngủi...
Chia sẻ của tác giả
"Tôi đã trải qua một quãng thời gian vô cùng hạnh phúc khi tôi viết cuốn tiểu thuyết này.
Những người biết tự kiểm điểm lại bản thân mình, những người như được tái sinh một lần nữa, những người vừa phải sống vừa phải chống chịu những nỗi đau đớn tột cùng, cả những người đã sẵn sàng dang tay chấp nhận tha thứ tội lỗi cho kẻ khác dù không dễ dàng gì, cùng với họ, tôi đã trải qua “Một khoảng thời gian hạnh phúc”
Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày 30 tháng 12 năm 1997. Hôm đó, khi ánh mặt trời đã gần tắt lịm, tôi nhớ mình đã đi qua một con đường hơi tối và ít người qua lại. Tôi đã đứng lại và nhìn ngó xung quanh. Thật là lạ! Những ánh đèn điện quang xung quanh đó hôm nay cũng có vẻ hơi tối, thậm chí cả những tiếng động xung quanh cũng nhỏ hơn so với bình thường. Và lúc ấy không hiểu sao bỗng dưng tôi có cảm giác như là cả đất nước này đang nằm lặng im như những nấm mồ vậy. Tối hôm đó tôi đã có buổi liên hoan cuối năm với mấy người bạn làm trong nhà xuất bản ở Mapo, tôi có uống chút rượu với họ rồi khi tan cuộc tôi đã đi taxi về. Những buổi gặp mặt cuối năm như vậy thường kéo dài tới tận khuya nhưng hôm ấy bữa tiệc của chúng tôi lại kết thúc khá sớm, có lẽ là do đất nước đang bước vào thời kỳ khủng hoảng IMF nên tất cả mọi người đều không có tâm trạng vui chơi nhảy múa cuối năm. Nhìn lại một năm đã qua, tôi tự thấy mãn nguyện với chính bản thân mình, vì đúng là tôi đã trải qua một năm có thể nói là vô cùng hạnh phúc. Tôi đã xuất bản được một cuốn sách mà tôi khá tâm đắc, viết trong khoảng năm năm gần đây, cũng như phản ứng của độc giả với đứa con tinh thần ấy của tôi cũng khá tốt. Tôi cũng đã có một chuyến đi du lịch nước ngoài rất vui vẻ, thêm nữa tôi còn dành dụm được một chút tiền tiết kiệm gửi trong ngân hàng. Và tất nhiên, điều tôi cảm thấy mãn nguyện hơn cả chính là các con của tôi lúc nào cũng khỏe mạnh, vui vẻ và học tốt. Khi taxi đi đến gần bờ sông Gang Buk, tôi mới thôi nghĩ lan man và để ý đến giọng nói của cô phát thanh viên trên chiếc radio mà bác tài xế taxi bật từ ban nãy. “Hôm nay, lúc mười giờ sáng, các trại giam trong cả nước đã tiến hành thi hành án tử hình với hai mươi ba tù nhân - một con số có thể nói là nhiều nhất trong vòng mấy chục năm trở lại đây”. Khi nghe tin đó không hiểu sao môi tôi tự dưng mím chặt lại. Và dường như có một cái gì đó đang nghèn nghẹn nơi cổ họng. Rồi tôi bỗng tự hỏi, liệu cái hạnh phúc mà tôi đang có đó, có phải là hạnh phúc thật sự hay không? Nhìn qua cửa kính xe taxi tôi tưởng tượng dòng sông kia là một mái tóc đen suôn mượt cứ dài mãi dài mãi, vô cùng vô tận. “Mọi thứ trên thế gian này chẳng biết có phải là do một kỳ tích nào đó tạo nên hay không?” - tôi tự hỏi và tôi nhớ lại những ký ức về cái ngày đó. Rồi những ký ức và những khoảnh khắc khó quên ấy cứ thế hiện ra rõ mồn một ngay trước mắt tôi. Cứ như là chính chúng đã viết lên toàn bộ cuốn tiểu thuyết này.